Nếu ngày mai tôi chết

1.Hối tiếc

Những gì đáng lý ra phải làm, nhưng tôi đã không làm?
Nhìn lại, tôi thấy hầu hết những việc cần làm thì tôi đã làm rồi.

Càng về những thời điểm gần đây, tôi càng theo chủ nghĩa cá nhân nhiều hơn. Câu nói gần đây nhất mà tôi tâm đắc là: “If someone wants something from you, it’s their problem, not your problem”.

Tôi muốn dành thời gian cho bản thân mình nhiều hơn. Thay vì ngày ngày đắn đo xem người khác suy nghĩ gì, đòi hỏi gì từ tôi thì tôi đáp ứng cho họ, gần đây tôi tập trung lắng nghe bản thân nhiều hơn, xem sâu bên trong thâm tâm, tôi thực sự muốn gì.

Và tôi cảm thấy hạnh phúc hơn.

2.Trước đây tôi không như vậy

Chính xác là hồi bé tôi không như vậy. Cấp 1, cấp 2, tôi luôn là “con ngoan trò giỏi”. Ở nhà bố mẹ bảo gì tôi làm nấy, chẳng bao giờ cãi nửa câu. Ở trường thầy cô bảo gì tôi nghe răm rắp, cũng chẳng bao giờ quan tâm đúng sai. Vì vậy mà hồi đó trong xóm tôi đúng là một tấm gương “con nhà người ta” điển hình: ở nhà biết trông em, nấu cơm, lau nhà, rửa ấm chén phụ giúp bố mẹ; ở trường thì điểm số lúc nào cũng cao chót vót đứng top, đi thi này nọ.

Nhưng sâu trong thâm tâm, tôi là một đứa trẻ đi lạc. Nghĩ lại thời gian đó tôi không cảm thấy hạnh phúc. Đến tận giờ thi thoảng tôi vẫn mơ về những giờ kiểm tra hồi cấp 2, 15′ toán mà tôi nặn mãi không ra đáp án hoặc kiểm tra 1 tiết văn mà tôi viết đi viết lại gạch xoá lem nhem. Tôi mơ vậy không phải vì xưa tôi học dốt, trái lại hồi cấp 1 cấp 2 hầu hết các bài kiểm tra tôi đều làm nhoay nhoáy và đạt điểm rất cao. Những ý niệm trong giấc mơ về việc hoàn thành không tốt những bài kiểm tra đến từ việc ám ảnh và căng thẳng của một đứa trẻ.

Tôi đã cố gắng học thật giỏi để làm vừa lòng bố mẹ, thầy cô. Tôi đã đạt thành tích tốt, nhưng hầu hết quãng thời gian đó tôi không cảm thấy hạnh phúc, lúc lên nhận giấy khen học sinh giỏi tôi cũng không vui, vì mặc dù điểm trung bình cộng của tôi cao nhất lớp, thậm chí nhất khối, nhưng điểm trung bình môn này môn nọ của tôi vẫn thua đứa này, đứa khác con nhà hàng xóm. Rốt cuộc dù có cố gắng tới đâu tôi vẫn thua con nhà người ta ở môn này hay môn khác. Đến giờ nhìn lại đống giấy khen hồi xưa tôi cũng không thấy hạnh phúc hoặc đáng tự hào.

Sau này lớn lên còn nhiều ví dụ khác để cuối cùng tôi chốt lại kết luận là: “Tôi sẽ không bao giờ thực sự cảm thấy hạnh phúc nếu cứ mãi chạy theo mong muốn của mọi người”.

Cách tốt nhất để thực sự hạnh phúc và tránh khỏi những hối tiếc là lắng nghe xem bản thân thực sự muốn gì và hành động theo những suy nghĩ ấy. OK, có thể tôi sai, nhưng tôi là người đưa ra quyết định và tôi cũng sẽ nhận mọi hậu quả chứ không phải bất cứ ai khác quyết định cuộc đời tôi sẽ đi về đâu.

3.Những trải nghiệm tuyệt vời

2 phần trước dài dòng như vậy chỉ để túm cái váy lại là tôi không hối tiếc vì điều gì và tôi thực sự thấy mình đã có một cuộc đời đáng sống với rất rất nhiều những trải nghiệm tuyệt vời mà tôi định viết ở phần này.

Tôi định viết nhiều, nhiều lắm, nhưng phần vì nó quá dài, phần nữa vì nó chứa nhiều thông tin nhạy cảm (18+ haha) nên tôi sẽ chỉ viết tay trong một cuốn sổ nhỏ (Gratitude Journal) để lưu lại cá nhân chứ không public.

Cũng có thể sẽ public nhưng chắc sẽ là khi về già.

Leave a Reply